Be Trang Tron

Bài học từ Kayak

Hôm qua xuống thăm chị Hằng, Stéphane và Léo. Lâu lắm mới có buổi tụ tập tương đối đông đủ như thế. Cách đây mấy năm, thời mới sang Pháp, mấy chị em còn học chung trường. Ở Fontainebleau thanh bình và xinh đẹp. Thấm thoắt. Đã mỗi đứa một ngả. Chị Hằng và Stéphane đã kết hôn. Có con. Léo tháng sau đã tròn hai tuổi. Mấy đứa còn lại thì đều đã có mảnh tình đầu vắt vai. Có mảnh tình thì còn. Có mảnh tình đã trở thành quá khứ. Quá khứ thực ra không phải chỉ là những kỉ niệm đẹp hay không đẹp. Nó là cả một quá trình chúng ta thay đổi chóng mặt. Để khi quay đầu nhìn lại, ta thấy quá khứ là cái bóng lu mờ như ảo ảnh sau lưng.

Cả hội cùng nhau đi canoë-kayak, thứ thuyền dài, hẹp, không có động cơ mà mình vẫn hay thấy trong các chương trình khám phá đó đây, tìm hiểu thiên nhiên hoang dã. Mỗi người được mặc áo phao. Rồi người hướng dẫn chỉ cho cả hội hành trình phải đi, tổng cộng dài 10km. Tức là cứ 2 người một thuyền, tự mình xoay sở chèo từ Grez-sur-Loing đến tận Chevigny. (May mà) Stef bị lạc nên cả lũ đến muộn 1 tiếng, nếu không hành trình dự định là đến tận Moret-sur-Loing, chắc cũng cỡ ít nhất 15 cây số chèo thuyền !

Đi kayak cũng là trải nghiệm rất thú vị. Qua câu chuyện chèo thuyền mình liên tưởng đến những mối quan hệ tình cảm trong cuộc sống. Có rất nhiều tình huống có thể xảy ra khi đi kayak, vì đó là loại hình thể thao bắt buộc bạn phải tự xoay sở một khi đã ngồi lên thuyền. Không có ai hướng dẫn một cách bài bản. Những người đi trước chỉ có thể nói cho bạn một cách khái quát làm sao chèo được thuyền. Cũng giống như khi bắt đầu một mối quan hệ, không có ai là người thầy dạy bạn làm sao để yêu thương, như thế nào là yêu thương cho đúng. Và một khi đã ngồi lên thuyền, bạn và người bạn đồng hành là hai kẻ duy nhất chèo lái con thuyền của mình cho đến khi cập bờ.

Có người ngay từ đầu đã quyết định không lên thuyền. Và bạn có thể cô độc suốt cuộc hành trình. Đó là một quyết định hết sức can đảm vì cuộc đời người là cả một chặng đường dài. Phần lớn trong chúng ta chọn đi cùng một người khác. Vì nghĩ rằng chia sẻ gánh nặng sẽ khiến ta sống dễ dàng hơn. Nhưng điều đó không phải lúc nào cũng đúng. Một mình, bạn muốn giải quyết vấn đề ra sao cũng được. Nhưng nếu có hai người, bạn sẽ mất thời gian hơn để thuyết phục người kia, để nghe ý kiến và dung hoà hai ý, hoặc nhiều khi một mình bạn phải làm phần việc của cả hai.

Chèo thuyền đôi, là mỗi người một nhiệm vụ. Một người điều chỉnh hướng. Một người chịu trách nhiệm chính đẩy thuyền đi nhanh hơn. Có nhiều khi con thuyền đi chệch quỹ đạo, đâm vào lùm cây, vách đá. Cả hai người phải cùng nhau tìm cách thoát khỏi chúng. Đối mặt với những khó khăn của chèo thuyền, mỗi cặp lại có những cách giải quyết khác nhau. Có khi người con gái ngồi trước chỉ đóng vai trò phụ giúp cho việc di chuyển, người đàn ông phía sau hoàn toàn là người lèo lái con thuyền. Có khi ngược lại. Có cặp đôi phối hợp ăn ý hoàn hảo. Con thuyền lướt băng băng. Có cặp khác lại hoàn toàn không thuận lợi trên con đường, giải quyết mỗi lần nhầm đường lạc hướng đến mệt lử. Lại có cặp có thể suốt quãng đường quát tháo nhau, nhưng ẩn sau đó là những quan tâm nhau nhiều lắm. Trái lại, có những cặp vừa bắt đầu đã than : “Chán quá rồi !”, và suốt cuộc hành trinh đều thờ ơ lãnh đạm.

Cũng y như trong cuộc sống lứa đôi, hôn nhân hay những mối quan hệ tình ái. Bạn có thể cãi cọ, thờ ơ, quan tâm thái quá, hay ăn ý tuyệt vời. Điều quan trọng là mỗi cặp đôi tới đích đều sẽ là những kẻ chiến thắng. Thực lòng mà nói mình và anh là hai đứa chèo thuyền tệ nhất hội. Lần nào cũng tụt lại sau cùng, cũng lạc hướng tùm lum. Mấy lần chị Hằng sốt ruột hỏi có muốn đổi người không, vì sợ hai đứa chèo chậm quá không biết bao giờ mới tới nơi. Bảo và anh Tùng thỉnh thoảng lại chèo chậm lại sợ bọn mình bị lạc. Mỗi chặng vượt thác khó chị Hằng và Stephane đều nán lại chờ bọn mình rồi hướng dẫn làm sao qua để thuyền không lật. Và dù có cố gắng ra sao cả hai vẫn luôn chèo nhanh hạng… bét. Thế nhưng mình vẫn rất tự hào vì hai đứa xoay sở khá tốt, không bị rớt xuống nước lần nào. Vẫn luôn kiên trì chèo cùng với nhau. Và thỉnh thoảng có chệch hướng, vẫn luôn phối hợp tốt để thoát ra khỏi. Có đôi lúc mệt, bọn mình cứ để thuyền trôi lênh đênh chả thèm đụng cây chèo. Tay đau rã. Thế rồi cũng lại cố sức mà chèo đuổi kịp các đôi khác. Nhất là đoạn cuối lúc cập bờ cả hai đã thành công xoay thuyền giữa vùng nước xoáy.

Chèo thuyền kayak là trải nghiệm thú vị và là sự kết hợp tuyệt vời giữa thể thao, mạo hiểm và khám phá thiên nhiên xinh đẹp của vùng ngoại ô Paris. Những bụi cây xanh rì, cây dây leo như rắn bò dưới nước, bầu trời xanh ngắt và những căn nhà xinh xinh như tranh vẽ suốt dọc hai bên bờ là những đền bù tuyệt vời cho suốt 10 cây số mệt mỏi không ngơi tay chèo. Thỉnh thoảng thấy mấy người sống ở đây ngồi câu cá, nướng thịt ven sông hoặc nhảy xuống tắm mát. Mới thấy mùa hè châu Âu thực sự sống động và náo nhiệt qua hành trình kayak. Thích nhất là mấy chú chuồn chuồn kim, chuồn chuồn hay bươm bướm vùng sông nước này đều có màu xanh dương đẹp như ngọc.

Kết thúc cuộc hành trình. Bọn mình chèo mất cỡ 1 tiếng rưỡi đồng hồ. Nhanh hơn rất nhiều so với dự kiến của người phụ trách, họ nói chắc sẽ mất 2 tiếng rưỡi mới đến nơi. Lên bờ đứa nào đứa nấy ướt nhẹp, chạy ra nắng cong mông mà phơi. Nhưng mặt ai cũng hoan hỉ.

Những điều khó luôn là những bài học đáng lưu tâm. Như trượt tuyết cũng là môn thể thao dạy cho mình rất nhiều vậy đó. Về nhà lúc đêm khuya. Tắm và gội đầu xong cũng đã 1 rưỡi đêm. Anh đứng sấy tóc cho mình và hỏi có đau tay không, lát anh bóp tay cho. Dù mình cũng biết anh đau tay nhiều lắm. Cả buổi mình toàn chèo hỏng. May mà có anh gỡ lại hai đứa mới có thể tới nơi. Một cuộc tình là như thế đấy. Cố gắng vì nhau. Lúc cùng tới đích mới thấy tình yêu của mình đẹp đẽ tới mức nào !

2014.07.27 - Trăng Tròn.

ifimeanalottoyou:

Drugs Under The Microscope

Chuyện cái chết

Cậu biết không, ngày xưa tớ từng nghĩ chết là một câu chuyện hết sức đơn giản. Thời còn đi học tớ là đứa sĩ diện cao, lại còn ngây thơ vô số tội. Có lần mẹ đi mua đồ thiếu những năm chục, tớ liền mở cái ví hồng Powerpuff girls ra lấy cho mẹ bảo : “Mẹ lấy tiền của con mà trả này”. Trời ơi, thời đó một tờ tiền năm chục ngàn to làm sao ! Mẹ mới hỏi làm gì mà để nhiều tiền trong ví thế ? Tớ thản nhiên trả lời : “À, mấy hôm trước điểm kém quá con định mua thuốc ngủ uống để tự tử”. Mẹ hoảng hồn hoảng vía, bảo ai cho dám có cái suy nghĩ ngớ ngẩn như thế. Từ đó không bao giờ cho tớ cầm nhiều tiền theo người nữa. Cùng lắm cho một, hai ngàn lẻ. Còn có việc gì cần thì bảo mẹ, mẹ mới đưa cho. Thời nít ranh nói chuyện sống chết mà mặt ráo hoảnh. Nào có biết cái chết là chuyện của cả một đời người.

Một đồng nghiệp cùng chỗ làm mấy tuần trước khi xin nghỉ lễ kể chuyện hồi còn trẻ ổng từng đi làm trong nhà xác ở bệnh viện. Ổng nói thời xưa tui không tin vào cái máy điện thoại di động nhảm nhí. Cho đến một lần tụi tui nhận trúng xác người quen, mấy hôm sau đem ổng đi chôn. Làm lễ ở nghĩa địa xong mọi người lục tục ra về thì người nhà thấy có điện thoại ổng gọi. Ổng nói trong ống nghe rõ ràng : “Tui chưa có chết, làm ơn đào tui lên với”. Giờ ăn mọi người đang nhai mà mồm há hốc. Còn người kể chuyện thì cứ cười ha hả, bảo vậy là từ đó tui tin điện thoại di động tiện dụng thật. Ai cũng hỏi : “Làm ở nhà xác mà không sợ hả ?”, thì ổng trả lời : “Không. Tại tui nghĩ sau này ai trong chúng ta chẳng có một cái kết cục như thế. Chỉ thỉnh thoảng thấy vài người còn trẻ, hoặc nhất là thấy trẻ con, thì tui quả thật đau lòng. Tội nhất là mấy bà mẹ trẻ, thấy con mình nằm đó mà cứ lay gọi “Mon bébé, mon bébé” (Con ơi, con ơi). Họ vẫn tưởng thằng bé chỉ đang nằm ngủ thôi”. 

Càng lớn mới càng thấy chuyện cái chết là cả một nỗi lo to đùng đoàng. Lần đầu tiên (và duy nhất trong đời) tớ thấy cảnh người chết là lúc ngồi bên bà nội hấp hối. Đôi mắt đục ngầu của bà chắc không còn nhìn rõ ba đứa cháu nhỏ, nhưng bàn tay phải bốn ngón hơi giật giật, tức là bà biết chúng tớ về bên bà rồi đây. Hàng trăm câu nói ù ù bên tai, bảo tớ với các em gọi bà đi, bà chờ mỗi chúng mày đấy. Tớ và đứa em gái ngồi nghệt ra, không cất được tiếng nào. Đến lúc thằng em út bật gọi : “Bà ơi, bà ơi”, thì bà đã không còn cử động được nữa. Nước mắt tớ lăn xuống như mưa. Thế rồi không rõ bọn tớ đã chìm vào giấc ngủ ra sao. Chỉ biết sáng hôm sau trước mắt tớ chỉ là một màu trắng xoá. 

Lớn lên rồi thì tớ hiểu được. Chết không phải là hết. Mình chết rồi còn bao nhiêu người thân của mình ở lại. Họ sẽ đau đớn bao nhiêu. Sẽ hụt hẫng bao nhiêu. Và rồi tớ không bao giờ nghĩ quẩn, đem sinh mạng ra mà nói một câu nhẹ bẫng nữa. Nên tớ không thích những câu người ta hỏi : “Có dám vì người này người kia mà chết không ?”. Dám thì sẽ thế nào, không dám sẽ thế nào ? Tớ có thể nói, dám chết vì người tớ yêu thương. Nhưng tớ không dám để họ sống trong đau khổ. 

Dạo gần đây thế giới nhiều biến động. Cậu có thấy như thể chúng ta đang cùng đóng một bộ phim hành động Mỹ với đủ thứ kĩ xảo đổ vỡ, tàn phá, người chết như ngả rạ không ? Hàng ngày không cần đọc tin tức cũng biết biết bao nhiêu mạng người đã rời khỏi thế gian chỉ trong chớp nhoáng. Thế rồi có lời đồn đại nào lời nguyền, nào sự kiện thần bí đều có thật. Cách đây vài năm bọn tớ biết tin một em gái học cùng trường cấp 3 mới bị tan nạn xe hơi ở bên Anh. Thời đó còn không ưa gì ẻm, suốt ngày túm tụm nói xấu chỉ trỏ. Nhưng mà nghĩa tử là nghĩa tận. Lúc biết tin ẻm qua đời. Đứa nào cũng bàng hoàng không tin nổi. Đời người nhiều khi còn ngắn ngủi hơn thước phim. Mà đau đớn hơn là phim còn có thể tua ngược, hay quay chậm. Mà đời người thì không chờ đợi ai, lướt qua trong chớp mắt. 

Rồi lại cách mấy năm. Thời đại học năm cuối còn đang thực tập. Thấy báo đài đăng tải Amy Winehouse đột tử qua đời. Lúc đó mới xem và nghe lần đầu MV “Back to Black” qua Facebook một người bạn. Với lời trích dẫn đi kèm : “27 tuổi. Amy đứng lại mà nhìn người đời đưa tiễn mình”. Tự nhiên lại khóc như mưa như gió. Từ đó mới biết nghe R&B, nghe soul, nghe Jazz. Của Amy. Cuộc đời nghệ sĩ hay người nổi tiếng kể cũng khó mà bình lặng. Chết đi rồi còn bị người ta nhét vào cái Câu lạc bộ nào đó mà người ta tự suy diễn. Ừ thì cũng bởi cái con số 27 có đuôi 7 bị cho là thiếu may mắn. Ừ thì nhiều người trùng hợp qua đời ở cũng cái tuổi ấy. Nhưng có lẽ không nên đồn thổi quá đỗi về “Mãi mãi tuổi 27”, biết đâu nhiều người lại có những suy nghĩ cực đoan. Như theo cuốn sách “Heavier than Heaven”, tác giả đề cập rằng Kurt Cobain, thành viên nhóm nhạc Nirvana, đã từng mong muốn sẽ gia nhập “Club 27”, và rồi thực sự qua đời ở tuổi 27. 

Tớ có một sở thích kì lạ là thích nghe hay đọc người khác tâm sự về những sự mất mát. Những khoảng trống. Như chuyện một vết thương lòng không liền sẹo. Một người ra đi để con thú nuôi mãi đứng cửa đợi chờ. Một lời hứa còn để ngỏ. Một cái nắm tay không chặt rồi vụt mất. Tất cả đều là những mẩu chuyện đau buồn đến cắt lòng. Mà khiến tớ nghe chăm chú đến si mê.

Phật dạy “Cái chết là vô thường”. Điều đó không có nghĩa là ta nên coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Mà hoàn toàn trái ngược, bởi “Cái chết là điều nhất định, nhưng khi nào nó giáng xuống thì bất định. […] chúng ta không biết được cái gì sẽ tới trước - ngày mai hay cái chết” (1). Thế nên trước khi trở về với cát bụi, xin mỗi người hãy sống cho trọn lòng mình. 

2014.07.25 - Trăng Tròn.

(1) Theo Đức Dalai Lama 14.

Photo by Bored Panda @ Tumblr.

Chuyện cái chết

Cậu biết không, ngày xưa tớ từng nghĩ chết là một câu chuyện hết sức đơn giản. Thời còn đi học tớ là đứa sĩ diện cao, lại còn ngây thơ vô số tội. Có lần mẹ đi mua đồ thiếu những năm chục, tớ liền mở cái ví hồng Powerpuff girls ra lấy cho mẹ bảo : “Mẹ lấy tiền của con mà trả này”. Trời ơi, thời đó một tờ tiền năm chục ngàn to làm sao ! Mẹ mới hỏi làm gì mà để nhiều tiền trong ví thế ? Tớ thản nhiên trả lời : “À, mấy hôm trước điểm kém quá con định mua thuốc ngủ uống để tự tử”. Mẹ hoảng hồn hoảng vía, bảo ai cho dám có cái suy nghĩ ngớ ngẩn như thế. Từ đó không bao giờ cho tớ cầm nhiều tiền theo người nữa. Cùng lắm cho một, hai ngàn lẻ. Còn có việc gì cần thì bảo mẹ, mẹ mới đưa cho. Thời nít ranh nói chuyện sống chết mà mặt ráo hoảnh. Nào có biết cái chết là chuyện của cả một đời người.

Một đồng nghiệp cùng chỗ làm mấy tuần trước khi xin nghỉ lễ kể chuyện hồi còn trẻ ổng từng đi làm trong nhà xác ở bệnh viện. Ổng nói thời xưa tui không tin vào cái máy điện thoại di động nhảm nhí. Cho đến một lần tụi tui nhận trúng xác người quen, mấy hôm sau đem ổng đi chôn. Làm lễ ở nghĩa địa xong mọi người lục tục ra về thì người nhà thấy có điện thoại ổng gọi. Ổng nói trong ống nghe rõ ràng : “Tui chưa có chết, làm ơn đào tui lên với”. Giờ ăn mọi người đang nhai mà mồm há hốc. Còn người kể chuyện thì cứ cười ha hả, bảo vậy là từ đó tui tin điện thoại di động tiện dụng thật. Ai cũng hỏi : “Làm ở nhà xác mà không sợ hả ?”, thì ổng trả lời : “Không. Tại tui nghĩ sau này ai trong chúng ta chẳng có một cái kết cục như thế. Chỉ thỉnh thoảng thấy vài người còn trẻ, hoặc nhất là thấy trẻ con, thì tui quả thật đau lòng. Tội nhất là mấy bà mẹ trẻ, thấy con mình nằm đó mà cứ lay gọi “Mon bébé, mon bébé” (Con ơi, con ơi). Họ vẫn tưởng thằng bé chỉ đang nằm ngủ thôi”.

Càng lớn mới càng thấy chuyện cái chết là cả một nỗi lo to đùng đoàng. Lần đầu tiên (và duy nhất trong đời) tớ thấy cảnh người chết là lúc ngồi bên bà nội hấp hối. Đôi mắt đục ngầu của bà chắc không còn nhìn rõ ba đứa cháu nhỏ, nhưng bàn tay phải bốn ngón hơi giật giật, tức là bà biết chúng tớ về bên bà rồi đây. Hàng trăm câu nói ù ù bên tai, bảo tớ với các em gọi bà đi, bà chờ mỗi chúng mày đấy. Tớ và đứa em gái ngồi nghệt ra, không cất được tiếng nào. Đến lúc thằng em út bật gọi : “Bà ơi, bà ơi”, thì bà đã không còn cử động được nữa. Nước mắt tớ lăn xuống như mưa. Thế rồi không rõ bọn tớ đã chìm vào giấc ngủ ra sao. Chỉ biết sáng hôm sau trước mắt tớ chỉ là một màu trắng xoá.

Lớn lên rồi thì tớ hiểu được. Chết không phải là hết. Mình chết rồi còn bao nhiêu người thân của mình ở lại. Họ sẽ đau đớn bao nhiêu. Sẽ hụt hẫng bao nhiêu. Và rồi tớ không bao giờ nghĩ quẩn, đem sinh mạng ra mà nói một câu nhẹ bẫng nữa. Nên tớ không thích những câu người ta hỏi : “Có dám vì người này người kia mà chết không ?”. Dám thì sẽ thế nào, không dám sẽ thế nào ? Tớ có thể nói, dám chết vì người tớ yêu thương. Nhưng tớ không dám để họ sống trong đau khổ.

Dạo gần đây thế giới nhiều biến động. Cậu có thấy như thể chúng ta đang cùng đóng một bộ phim hành động Mỹ với đủ thứ kĩ xảo đổ vỡ, tàn phá, người chết như ngả rạ không ? Hàng ngày không cần đọc tin tức cũng biết biết bao nhiêu mạng người đã rời khỏi thế gian chỉ trong chớp nhoáng. Thế rồi có lời đồn đại nào lời nguyền, nào sự kiện thần bí đều có thật. Cách đây vài năm bọn tớ biết tin một em gái học cùng trường cấp 3 mới bị tan nạn xe hơi ở bên Anh. Thời đó còn không ưa gì ẻm, suốt ngày túm tụm nói xấu chỉ trỏ. Nhưng mà nghĩa tử là nghĩa tận. Lúc biết tin ẻm qua đời. Đứa nào cũng bàng hoàng không tin nổi. Đời người nhiều khi còn ngắn ngủi hơn thước phim. Mà đau đớn hơn là phim còn có thể tua ngược, hay quay chậm. Mà đời người thì không chờ đợi ai, lướt qua trong chớp mắt.

Rồi lại cách mấy năm. Thời đại học năm cuối còn đang thực tập. Thấy báo đài đăng tải Amy Winehouse đột tử qua đời. Lúc đó mới xem và nghe lần đầu MV “Back to Black” qua Facebook một người bạn. Với lời trích dẫn đi kèm : “27 tuổi. Amy đứng lại mà nhìn người đời đưa tiễn mình”. Tự nhiên lại khóc như mưa như gió. Từ đó mới biết nghe R&B, nghe soul, nghe Jazz. Của Amy. Cuộc đời nghệ sĩ hay người nổi tiếng kể cũng khó mà bình lặng. Chết đi rồi còn bị người ta nhét vào cái Câu lạc bộ nào đó mà người ta tự suy diễn. Ừ thì cũng bởi cái con số 27 có đuôi 7 bị cho là thiếu may mắn. Ừ thì nhiều người trùng hợp qua đời ở cũng cái tuổi ấy. Nhưng có lẽ không nên đồn thổi quá đỗi về “Mãi mãi tuổi 27”, biết đâu nhiều người lại có những suy nghĩ cực đoan. Như theo cuốn sách “Heavier than Heaven”, tác giả đề cập rằng Kurt Cobain, thành viên nhóm nhạc Nirvana, đã từng mong muốn sẽ gia nhập “Club 27”, và rồi thực sự qua đời ở tuổi 27.

Tớ có một sở thích kì lạ là thích nghe hay đọc người khác tâm sự về những sự mất mát. Những khoảng trống. Như chuyện một vết thương lòng không liền sẹo. Một người ra đi để con thú nuôi mãi đứng cửa đợi chờ. Một lời hứa còn để ngỏ. Một cái nắm tay không chặt rồi vụt mất. Tất cả đều là những mẩu chuyện đau buồn đến cắt lòng. Mà khiến tớ nghe chăm chú đến si mê.

Phật dạy “Cái chết là vô thường”. Điều đó không có nghĩa là ta nên coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Mà hoàn toàn trái ngược, bởi “Cái chết là điều nhất định, nhưng khi nào nó giáng xuống thì bất định. […] chúng ta không biết được cái gì sẽ tới trước - ngày mai hay cái chết” (1). Thế nên trước khi trở về với cát bụi, xin mỗi người hãy sống cho trọn lòng mình.

2014.07.25 - Trăng Tròn.

(1) Theo Đức Dalai Lama 14.

Photo by Bored Panda @ Tumblr.

letpastgo:

catsbeaversandducks:

10 Melancholic Cats Waiting For Their Humans To Return

Via Bored Panda

Waiting for someone you love!

daobuoctrenmay:

Mai khiến người cao nhã, lan khiến người trầm mặc, cúc khiến người bình dã, sen khiến người điềm đạm, xuân hải đường khiến người xinh đẹp, mẫu đơn khiến người hào sảng, chuối và trúc khiến người phong vận, thu hải đường khiến người kiều mỵ, thông khiến người phóng dật, ngô đồng khiến người thanh cao, liễu khiến người sầu cảm.
梅 令 人 高, 蘭 令 人 幽, 菊 令 人 野, 蓮 令 人 淡, 春 海 棠 令 人 艷, 牡 丹 令 人 豪, 蕉 與 竹 令 人 韻, 秋 海 棠 令 人 媚, 松 令 人 逸, 桐 令 人 清, 柳 令 人 感。
Mai linh nhân cao, lan linh nhân u, cúc linh nhân dã, liên linh nhân đạm, xuân hải đường linh nhân diễm, mẫu đan linh nhân hào, tiêu dữ trúc linh nhân vận, thu hải đường linh nhân mị, tùng linh nhân dật, đồng linh nhân thanh, liễu linh nhân cảm.
- trích U Mộng Ảnh, Trương Trào

daobuoctrenmay:

Mai khiến người cao nhã, lan khiến người trầm mặc, cúc khiến người bình dã, sen khiến người điềm đạm, xuân hải đường khiến người xinh đẹp, mẫu đơn khiến người hào sảng, chuối và trúc khiến người phong vận, thu hải đường khiến người kiều mỵ, thông khiến người phóng dật, ngô đồng khiến người thanh cao, liễu khiến người sầu cảm.

梅 令 人 高, 蘭 令 人 幽, 菊 令 人 野, 蓮 令 人 淡, 春 海 棠 令 人 艷, 牡 丹 令 人 豪, 蕉 與 竹 令 人 韻, 秋 海 棠 令 人 媚, 松 令 人 逸, 桐 令 人 清, 柳 令 人 感。

Mai linh nhân cao, lan linh nhân u, cúc linh nhân dã, liên linh nhân đạm, xuân hải đường linh nhân diễm, mẫu đan linh nhân hào, tiêu dữ trúc linh nhân vận, thu hải đường linh nhân mị, tùng linh nhân dật, đồng linh nhân thanh, liễu linh nhân cảm.

- trích U Mộng Ảnh, Trương Trào

(Source: sapphire1707)

260 plays

nhuoclac:

Thơ: Trần Dần

Tôi thích mùa sen gồm cả sen mùa, gồm cả cánh tem mùa, gồm cả lạt nem mùa, gồm cả cốc kem mùa, gồm cả cột đèn mùa.

Tôi thích mùa mây gồm cả mây mùa, gồm cả cây mùa, gồm cả nốt giày mùa, gồm cả lội lầy mùa, gồm cả cày mùa, gồm cả gậy đầy mùa, gồm cả cói đay mùa, gồm cả cối chày mùa, gồm cả bánh dày mùa.

Tôi thích mùa lũ gồm cả lũ mùa, gồm cả vũ mùa, gồm cả giặt giũ mùa, gồm cả nụ mùa, gồm cả gụ mùa.

Tôi thích mùa mun gồm cả mun mùa, gồm cả phun mùa, gồm cả ếch lươn mùa, gồm cả phùn mùa, gồm cả bùn mùa.

Tôi thích mùa nấm gồm cả nấm mùa, gồm cả sấm mùa, gồm cả thụ phấn mùa, gồm cả lấm mùa, gồm cả thị trấn mùa, gồm cả chuyển vận mùa, gồm cả nhận mùa, gồm cả sen mận mùa, gồm cả bổn phận mùa.

Tôi thích mùa ngâu gồm cả ngâu mùa, gồm cả trầu mùa, gồm cả nhịp cầu mùa, gồm cả nước màu mùa, gồm cả chũm cau mùa, gồm cả phau phau mùa, gồm cả rể dâu mùa, gồm cả cô dâu mùa, gồm cả phù dâu mùa, gồm cả phù rể mùa, gồm cả hai họ mùa, gồm cả xóm mùa, gồm cả ru ri cô dì mùa, gồm cả lạc xạc chú bác mùa, gồm cả cưới xin linh đình mùa.

Tôi thích cả trong họ ngoài làng mùa, cả trong họ ngoài làng mùa, tôi thích.

Chuyện nằm mơ

Tuần này xin nghỉ một, hai ngày để ở nhà dưỡng sức, đồng thời có thời gian làm một số việc riêng này nọ. Thế mà chẳng hiểu sao tối ngủ lại chẳng ngon giấc bằng những buổi đi làm mệt óc. Vừa hôm qua đêm mơ những hai giấc liền nhau. Cái nào cũng là cơn ác mộng sợ run lẩy bẩy.

2 giờ sáng tỉnh dậy gọi : “Anh ơi, anh ơi”. Sợ quá không dám ngủ tiếp. Tự nhiên nằm mê bị người ta tặng mấy bông hồng đỏ thắm tuyệt đẹp đến ma mị, rồi bị quỷ nhập hồn. Thế rồi tự trong mơ tự nhủ : “Không được, không được để nó nhập vào mà chiếm xác mình, phải tỉnh dậy thôi !”. Thế là tỉnh dậy. Rồi rúc vào lòng anh thủ thỉ kể cái mộng buổi đêm. Anh ôm chặt vào lòng xoa đầu rồi bảo : “Không sợ, có anh ở đây rồi !”.

Sáng nay tỉnh vẫn còn nhớ như in mấy chuyện lời nguyền hoa hồng nhung và vào rừng thấy rắn hổ mang khổng lồ. Thấy sợ không hẳn vì thấy ma, mà phần nhiều vì thấy thân xác của mình bị người ta cướp mất. Lại nhớ đề thi đại học năm nay ra trúng “Hồn Trương Ba, da hàng thịt”. Hồi xưa học chương trình cũ không được học qua bài này, nhưng thời bà còn hay bật tivi xem tuồng, cải lương, cũng có lần xem kịch nói “Hồn Trương Ba”. Cái ý tưởng mượn hồn đổi xác giờ cũng được nhiều tác gia lấy lại mà dựng thành phim thành truyện. Nhưng không có tác phẩm nào làm rõ được cái ý tưởng lớn lao đến thế : khát khao được là chính mình.

Càng lớn con người ta càng dễ thoả hiệp với thực tại hơn. Rất nhiều khi đã quên mình từng có thời không sợ trời không sợ đất. Thời từng chẳng ngán tranh đấu và không lo khổ cực. Thế rồi tuổi tác làm con người chai sạn hơn lên, và ao ước cũng bé dần đi. Đến cơn mơ ngắn ngủi cũng có thể làm ta hoảng sợ. Càng lớn, càng chín chắn, con người ta mới càng mong được trở lại làm con người thuở trước. Chóng buồn, nhưng cũng dễ vui. Sống vô tư không cần để ý đến ánh mắt của ai. Được là chính mình. Và là chính mình.

2014.07.22 - Trăng Tròn.

Những hiểu lầm thông dụng

gamereality:

1. Một nửa các cuộc hôn nhân sẽ có kết thúc là ly dị.

Điều này có thể đúng, nhưng nó khác với một nửa các cuộc hôn nhân đầu tiên sẽ có kết thúc là ly dị. Những người đã từng ly dị sẽ có xu hướng cưới lại và ly dị cao hơn người bình thường. Thực tế thì chỉ có khoảng 35-40% các cuộc hôn nhân đầu…

(Source: nitratediva)

Canard laqué made by me !!!
Xin thề là bất cứ người phụ nữ nào làm xong món vịt quay cũng sẽ có chung 1 cảm nghĩ “Mình phục mình quá !”.
Thành phẩm cho màu ưng ý, vị thì… Chưa biết ngon không :)) (at Genie yeu thuong)

Canard laqué made by me !!!
Xin thề là bất cứ người phụ nữ nào làm xong món vịt quay cũng sẽ có chung 1 cảm nghĩ “Mình phục mình quá !”.
Thành phẩm cho màu ưng ý, vị thì… Chưa biết ngon không :)) (at Genie yeu thuong)

Free JavaScript from
Rainbow Arch