Be Trang Tron

friendlytree:

wrywlf:

it’s been years since i’ve first seen this comic and i still think it has one of the best punchline delivers of anything i’ve ever seen

eternal classic

Lolzzzzzzz =))

(Source: laughcentre)

Lâu lắm mới thấy hoa baby. Em vẫn đẹp như ngày nào *^^*. 

I do not own the photo. Credit : FB Duong Anh Thu.

Lâu lắm mới thấy hoa baby. Em vẫn đẹp như ngày nào *^^*.

I do not own the photo. Credit : FB Duong Anh Thu.


jyj’s entire relationship in a single gif


Lol absolutely !!!

jyj’s entire relationship in a single gif

Lol absolutely !!!

(Source: xiiah)

Này cậu,

Dạo này tớ có rất nhiều chuyện để nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thành thử ra cứ đang nói dở sang chuyện này lại nhảy bổ sang chuyện khác. Một chuyện qua cũng mấy tuần rồi mà thỉnh thoảng tớ vẫn nhớ lại. Là cái đợt viết xong note về cái chết. Thì hai ngày sau bác gái (bác là vợ của anh trai bố tớ) qua đời. Những lần trùng hợp như thế này trong đời vô cùng hiếm hoi. Thế nên tớ mới lại càng sợ. Mẹ tớ cả đêm không ngủ được. Bảo tớ là mẹ cứ nhớ đến hình ảnh bác cái hôm mẹ qua nhà chơi. Ngày xưa thỉnh thoảng mẹ và bác cũng có lần đôi co. Nhưng mà, tớ cũng đã nói với cậu rồi đấy. Nghĩa tử là nghĩa tận. Tớ thích đến nỗi thấy run sợ trước cái ý nghĩa của câu nói này. Chết. Thì coi như đã trả hết nợ nần. Tớ không biết sau này chết đi có muốn người ta xí xoá hết những điều không đẹp mà tớ có với người ta không ? Hay cứ muốn người ta giữ lấy để nhớ về mình chút đỉnh. Dù là chuyện không hay. Mà thường những lần nhớ vừa thương vừa ghét như thế mới lại càng day dứt lâu.

Dạo này Paris lại mưa nhiều trở lại. Nên tớ toàn nằm nhà. Thời tiết này ắt hẳn lũ nho không lên được quả, sẽ hỏng hết. Chỉ thế thôi mà tớ cũng sẽ thấy buồn. Chủ nhật Paris ở nhà một mình. Với tiếng đồng hồ tích tắc. Ấm nước sôi đã hết réo từ lâu. Đám khói nóng bốc lên hết nhìn nước trong bình im ắng buồn xo. 

Năm nay không được nghỉ hè. Tớ đi làm liền tù tì. Tối về lại tranh thủ hoàn thành luận văn. Mùa hè hình như năm nay mặc áo trùm kín mít chạy vụt qua tớ, chẳng kịp nhìn rõ mặt mũi. Lại được cô nàng Paris khúc khích chỉ cho chỗ ẩn nấp an toàn, làm tớ đành chịu thua ở lượt chơi ú tim lặng lẽ. Sắp tới chuyển chỗ làm xa tít. Ở tận gần cung điện Versailles. Tớ sẽ chẳng còn được ngắm Paris lúc sáng mờ sương hay chiều tắt nắng nữa. 

Thôi thì cứ để đời trôi đi như nó cần phải thế. Như lúc tớ đọc cuốn “Biên niên ký chim vặn dây cót” của Haruki, tớ chẳng mảy may đếm đã bao nhiêu trang được lật qua. Paris cuối hè, cận thu, sang trang mới.

2014.08.17 - Trăng Tròn.

Photo by mizulys@Tumblr.

Này cậu,

Dạo này tớ có rất nhiều chuyện để nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thành thử ra cứ đang nói dở sang chuyện này lại nhảy bổ sang chuyện khác. Một chuyện qua cũng mấy tuần rồi mà thỉnh thoảng tớ vẫn nhớ lại. Là cái đợt viết xong note về cái chết. Thì hai ngày sau bác gái (bác là vợ của anh trai bố tớ) qua đời. Những lần trùng hợp như thế này trong đời vô cùng hiếm hoi. Thế nên tớ mới lại càng sợ. Mẹ tớ cả đêm không ngủ được. Bảo tớ là mẹ cứ nhớ đến hình ảnh bác cái hôm mẹ qua nhà chơi. Ngày xưa thỉnh thoảng mẹ và bác cũng có lần đôi co. Nhưng mà, tớ cũng đã nói với cậu rồi đấy. Nghĩa tử là nghĩa tận. Tớ thích đến nỗi thấy run sợ trước cái ý nghĩa của câu nói này. Chết. Thì coi như đã trả hết nợ nần. Tớ không biết sau này chết đi có muốn người ta xí xoá hết những điều không đẹp mà tớ có với người ta không ? Hay cứ muốn người ta giữ lấy để nhớ về mình chút đỉnh. Dù là chuyện không hay. Mà thường những lần nhớ vừa thương vừa ghét như thế mới lại càng day dứt lâu.

Dạo này Paris lại mưa nhiều trở lại. Nên tớ toàn nằm nhà. Thời tiết này ắt hẳn lũ nho không lên được quả, sẽ hỏng hết. Chỉ thế thôi mà tớ cũng sẽ thấy buồn. Chủ nhật Paris ở nhà một mình. Với tiếng đồng hồ tích tắc. Ấm nước sôi đã hết réo từ lâu. Đám khói nóng bốc lên hết nhìn nước trong bình im ắng buồn xo.

Năm nay không được nghỉ hè. Tớ đi làm liền tù tì. Tối về lại tranh thủ hoàn thành luận văn. Mùa hè hình như năm nay mặc áo trùm kín mít chạy vụt qua tớ, chẳng kịp nhìn rõ mặt mũi. Lại được cô nàng Paris khúc khích chỉ cho chỗ ẩn nấp an toàn, làm tớ đành chịu thua ở lượt chơi ú tim lặng lẽ. Sắp tới chuyển chỗ làm xa tít. Ở tận gần cung điện Versailles. Tớ sẽ chẳng còn được ngắm Paris lúc sáng mờ sương hay chiều tắt nắng nữa.

Thôi thì cứ để đời trôi đi như nó cần phải thế. Như lúc tớ đọc cuốn “Biên niên ký chim vặn dây cót” của Haruki, tớ chẳng mảy may đếm đã bao nhiêu trang được lật qua. Paris cuối hè, cận thu, sang trang mới.

2014.08.17 - Trăng Tròn.

Photo by mizulys@Tumblr.

Cuối cùng em cũng đã ở đây. Trong vòng tay ta. Hehe ~

Cuối cùng em cũng đã ở đây. Trong vòng tay ta. Hehe ~

Cái mặt bướng ! Cái mặt bướng !
Ở nhà gọi nó là con Đốm đanh đá cá cầy là đúng chuẩn rồi ! 

*Tự nhiên chẳng hiểu sao dạo này trong máy mình lại tự động lưu một đống ảnh của mẹ. Nào là mấy bài khấn (đọc cười quá trời), đống ảnh mẹ đi chơi Đầm Vạc ở Vĩnh Phúc lẫn mấy cái ảnh con Đốm nằm lăn bò các kiểu. Chắc iclouds bây giờ mới vận hành đúng cách hay sao ấy ? Hay là đường truyền từ Hà Nội sang Paris vừa mới được khai thông ? LOL. Haiz, nhìn ảnh nhớ nhà thế. Hai năm không gặp mẹ rồi. May mà trông mẹ vẫn trẻ như thế.

Cái mặt bướng ! Cái mặt bướng !
Ở nhà gọi nó là con Đốm đanh đá cá cầy là đúng chuẩn rồi !

*Tự nhiên chẳng hiểu sao dạo này trong máy mình lại tự động lưu một đống ảnh của mẹ. Nào là mấy bài khấn (đọc cười quá trời), đống ảnh mẹ đi chơi Đầm Vạc ở Vĩnh Phúc lẫn mấy cái ảnh con Đốm nằm lăn bò các kiểu. Chắc iclouds bây giờ mới vận hành đúng cách hay sao ấy ? Hay là đường truyền từ Hà Nội sang Paris vừa mới được khai thông ? LOL. Haiz, nhìn ảnh nhớ nhà thế. Hai năm không gặp mẹ rồi. May mà trông mẹ vẫn trẻ như thế.

'Kỉ niệm 17 tháng bên nhau.

Viết trong thư bảo anh : “thời gian mình ở bên nhau bắt đầu dài ra rồi, và con số kỉ niệm cũng bắt đầu khó nhớ hơn rồi anh nhỉ !”. Công nhận là giờ phải nhìn vào lịch mới biết là tháng thứ mấy yêu nhau. May mà mình có thói quen là cứ bên cạnh ngày 14 của tháng sẽ đánh số đếm nho nhỏ bên cạnh. Nên chỉ cần nhìn vào là biết ngay lần kỷ niệm thứ mấy, khỏi ngồi đếm từ đầu hihi.

Thỉnh thoảng có người tình cờ biết ngày này ngày í là kỉ niệm lần thứ x của bọn mình (chẳng hạn tháng thứ 7, 8 hay 11, 13), ai cũng hỏi : “Sao chọn ăn mừng kỉ niệm lẻ vậy ?”. Thì mình mới trả lời : “À, thực ra thì tháng nào cũng kỉ niệm ấy mà !”. Ai cũng chỉ kêu : “Trời !” Nhưng không có ai nói bọn mình điên hay “rảnh vậy ?”. Chắc bởi vì kỉ niệm tình yêu là một chuyện rất bình thường mà nhỉ ?

Thực ra có rất nhiều cách để hâm nóng tình cảm, để luôn yêu thương mãnh liệt, như ngày đầu. Một trong những cách đó là trân trọng những kỉ niệm từng có bên nhau, thường xuyên nhắc lại và dành thời gian để tưởng nhớ chúng. Những tháng kỉ niệm đầu tiên, cứ đến ngày là tụi mình háo hức, ngồi nát óc nghĩ xem nên đi ăn gì, làm gì cho ngày kỉ niệm đáng nhớ ? Sau rồi dần cũng thực hiện hết các ý tưởng. Hai đứa chuyển sang kế hoạch “tiết kiệm là quốc sách” nên cũng ít ăn chơi đi. Thường mua đồ về nhà. Có thể là cả con vịt quay. Hộp kem Amorino cả lít. Hoặc một chai vang đỏ Bordeaux. Nhưng cũng có khi chỉ đi dạo phố bên nhau tay nắm chặt. Ngồi dựa vào nhau xem một bộ phim hay rồi hun trộm trong rạp tối. Hay cũng có lần ớ ra : “chúc mừng kỉ niệm của tụi mình”, rồi xông ra ôm nhau thật chặt. 17 tháng trôi qua, mình cũng không nhớ nổi đã làm những gì cho từng ấy lần kỉ niệm. Nhưng luôn biết cứ đến ngày giữa tháng là lại cảm thấy tình yêu tuyệt vời của chúng mình lại đang kéo dài thêm. 

Hoặc như chuyện chọn viết một tấm thiếp hay một bức thư tay. Hồi xưa có một bạn nữ mà mình rất thích, viết rằng bản sợ viết thư tay. Sợ để lại chứng tích về mình. Sợ những cô bạn sau này của người yêu sẽ tìm ra chúng, tìm ra bản và dò xét về bản. Nên bản muốn có một chất liệu mực viết xong tan biến ngay. Hoặc chất liệu giấy đọc xong có thể gột rửa trắng tinh trở lại. Thách anh người yêu tìm được. Rồi ảnh thản nhiên trả lời : “Da thịt anh”. Nếu viết lên đó chắc chắn không lưu lại vết tích. 

Câu chuyện rất ư là hay ho và hình ảnh. Mình thích vô cùng ! Nhưng vẫn giữ lập trường nên viết tay cho người mình yêu. Chính bởi điều mà cô bạn sợ. Để lại dấu ấn về mình. Vì mình luôn tưởng tượng có ngày mình có việc đi xa chút đỉnh. Ảnh ở nhà buồn chán sẽ lôi hết thư từ của mình ra xem. Rồi nhớ lại từng kỉ niệm. Ảnh có một tập hồ sơ đựng riêng thư của mình viết. Còn mình thì đã sưu tầm thiệp yêu đương từ hồi… 15, 16 tuổi. Cứ mua chất đống ở đấy rồi tự hứa khi nào có người yêu sẽ tặng hết cho ảnh. Mình có thú vui sưu tầm thiếp, giấy viết thư đẹp. Bởi kiểu gì cũng có lúc cần ! Ảnh lúc nghe mình nói chuyện đó bất ngờ ghê luôn, hỏi : “Thật hả ? Sao em chuẩn bị sớm vậy ?”. Thỉnh thoảng trêu : “Hư quá, mới tí tuổi đã mơ tưởng đến anh rồi !”. Hoặc : “Hoá ra là chuẩn bị bao nhiêu năm trước thế dành cho anh. Hèn chi lần đầu gặp đã quyến rũ mình” =))))))). Toàn nói nhăng cuội không, nhưng mình biết cả hai đứa rất vui và cảm thấy món quà cho đi cũng như nhận lại đều vô cùng ý nghĩa và đáng trân trọng.

Không phải một người từng nói : “Hai đứa này yêu nhau lâu rồi mà cứ như mới quen”. Bạn bè cũng thế mà bố mẹ cũng bảo vậy. Bọn mình thì cứ hi ha : “Thế ạ ?”. Rồi quay sang trêu nhau : “Mới yêu vài ngày thôi nhỉ ?”, “Em vẫn chưa đồng ý hẳn đâu” :)). Đôi lúc ngồi nói chuyện cũ. Mình có trách yêu ảnh là mối tình đầu của mình mà ảnh chẳng chịu chờ, yêu mấy người rồi mới yêu đến mình. Thì ảnh bảo : “Quan trọng gì đâu. Tại lần này yêu anh mới thực sự cảm thấy như mới yêu lần đầu”. Làm mình ngớ người ra hồi lâuuuuu. 

Lần kỉ niệm này mình viết cho ảnh một bức thư màu hồng in hình thỏ, dâu tây các kiểu. Giấy dễ thương y như người vậy đó (haha). Và bảo lần này không tặng thiếp vì đống thiếp dự trữ của em đã sắp cạn kiệt rồi, huhu. Còn nhớ lúc cuối thư mình có nói một câu thế này : “Meo ước gì cuộc sống cứ mãi thế này thôi vì Meo không cần gì hơn nữa cả”. 

Yêu Gấu Bông mập nhiều và tự hào về tình yêu 17 tháng của tụi mình lắm ! *^^*.

2014.08.14 - nos 17 mois d’amour - Trăng Tròn.

'Kỉ niệm 17 tháng bên nhau.

Viết trong thư bảo anh : “thời gian mình ở bên nhau bắt đầu dài ra rồi, và con số kỉ niệm cũng bắt đầu khó nhớ hơn rồi anh nhỉ !”. Công nhận là giờ phải nhìn vào lịch mới biết là tháng thứ mấy yêu nhau. May mà mình có thói quen là cứ bên cạnh ngày 14 của tháng sẽ đánh số đếm nho nhỏ bên cạnh. Nên chỉ cần nhìn vào là biết ngay lần kỷ niệm thứ mấy, khỏi ngồi đếm từ đầu hihi.

Thỉnh thoảng có người tình cờ biết ngày này ngày í là kỉ niệm lần thứ x của bọn mình (chẳng hạn tháng thứ 7, 8 hay 11, 13), ai cũng hỏi : “Sao chọn ăn mừng kỉ niệm lẻ vậy ?”. Thì mình mới trả lời : “À, thực ra thì tháng nào cũng kỉ niệm ấy mà !”. Ai cũng chỉ kêu : “Trời !” Nhưng không có ai nói bọn mình điên hay “rảnh vậy ?”. Chắc bởi vì kỉ niệm tình yêu là một chuyện rất bình thường mà nhỉ ?

Thực ra có rất nhiều cách để hâm nóng tình cảm, để luôn yêu thương mãnh liệt, như ngày đầu. Một trong những cách đó là trân trọng những kỉ niệm từng có bên nhau, thường xuyên nhắc lại và dành thời gian để tưởng nhớ chúng. Những tháng kỉ niệm đầu tiên, cứ đến ngày là tụi mình háo hức, ngồi nát óc nghĩ xem nên đi ăn gì, làm gì cho ngày kỉ niệm đáng nhớ ? Sau rồi dần cũng thực hiện hết các ý tưởng. Hai đứa chuyển sang kế hoạch “tiết kiệm là quốc sách” nên cũng ít ăn chơi đi. Thường mua đồ về nhà. Có thể là cả con vịt quay. Hộp kem Amorino cả lít. Hoặc một chai vang đỏ Bordeaux. Nhưng cũng có khi chỉ đi dạo phố bên nhau tay nắm chặt. Ngồi dựa vào nhau xem một bộ phim hay rồi hun trộm trong rạp tối. Hay cũng có lần ớ ra : “chúc mừng kỉ niệm của tụi mình”, rồi xông ra ôm nhau thật chặt. 17 tháng trôi qua, mình cũng không nhớ nổi đã làm những gì cho từng ấy lần kỉ niệm. Nhưng luôn biết cứ đến ngày giữa tháng là lại cảm thấy tình yêu tuyệt vời của chúng mình lại đang kéo dài thêm.

Hoặc như chuyện chọn viết một tấm thiếp hay một bức thư tay. Hồi xưa có một bạn nữ mà mình rất thích, viết rằng bản sợ viết thư tay. Sợ để lại chứng tích về mình. Sợ những cô bạn sau này của người yêu sẽ tìm ra chúng, tìm ra bản và dò xét về bản. Nên bản muốn có một chất liệu mực viết xong tan biến ngay. Hoặc chất liệu giấy đọc xong có thể gột rửa trắng tinh trở lại. Thách anh người yêu tìm được. Rồi ảnh thản nhiên trả lời : “Da thịt anh”. Nếu viết lên đó chắc chắn không lưu lại vết tích.

Câu chuyện rất ư là hay ho và hình ảnh. Mình thích vô cùng ! Nhưng vẫn giữ lập trường nên viết tay cho người mình yêu. Chính bởi điều mà cô bạn sợ. Để lại dấu ấn về mình. Vì mình luôn tưởng tượng có ngày mình có việc đi xa chút đỉnh. Ảnh ở nhà buồn chán sẽ lôi hết thư từ của mình ra xem. Rồi nhớ lại từng kỉ niệm. Ảnh có một tập hồ sơ đựng riêng thư của mình viết. Còn mình thì đã sưu tầm thiệp yêu đương từ hồi… 15, 16 tuổi. Cứ mua chất đống ở đấy rồi tự hứa khi nào có người yêu sẽ tặng hết cho ảnh. Mình có thú vui sưu tầm thiếp, giấy viết thư đẹp. Bởi kiểu gì cũng có lúc cần ! Ảnh lúc nghe mình nói chuyện đó bất ngờ ghê luôn, hỏi : “Thật hả ? Sao em chuẩn bị sớm vậy ?”. Thỉnh thoảng trêu : “Hư quá, mới tí tuổi đã mơ tưởng đến anh rồi !”. Hoặc : “Hoá ra là chuẩn bị bao nhiêu năm trước thế dành cho anh. Hèn chi lần đầu gặp đã quyến rũ mình” =))))))). Toàn nói nhăng cuội không, nhưng mình biết cả hai đứa rất vui và cảm thấy món quà cho đi cũng như nhận lại đều vô cùng ý nghĩa và đáng trân trọng.

Không phải một người từng nói : “Hai đứa này yêu nhau lâu rồi mà cứ như mới quen”. Bạn bè cũng thế mà bố mẹ cũng bảo vậy. Bọn mình thì cứ hi ha : “Thế ạ ?”. Rồi quay sang trêu nhau : “Mới yêu vài ngày thôi nhỉ ?”, “Em vẫn chưa đồng ý hẳn đâu” :)). Đôi lúc ngồi nói chuyện cũ. Mình có trách yêu ảnh là mối tình đầu của mình mà ảnh chẳng chịu chờ, yêu mấy người rồi mới yêu đến mình. Thì ảnh bảo : “Quan trọng gì đâu. Tại lần này yêu anh mới thực sự cảm thấy như mới yêu lần đầu”. Làm mình ngớ người ra hồi lâuuuuu.

Lần kỉ niệm này mình viết cho ảnh một bức thư màu hồng in hình thỏ, dâu tây các kiểu. Giấy dễ thương y như người vậy đó (haha). Và bảo lần này không tặng thiếp vì đống thiếp dự trữ của em đã sắp cạn kiệt rồi, huhu. Còn nhớ lúc cuối thư mình có nói một câu thế này : “Meo ước gì cuộc sống cứ mãi thế này thôi vì Meo không cần gì hơn nữa cả”.

Yêu Gấu Bông mập nhiều và tự hào về tình yêu 17 tháng của tụi mình lắm ! *^^*.

2014.08.14 - nos 17 mois d’amour - Trăng Tròn.

(Source: acompletelife)

Có một ngày Sài Gòn cúp điện

y-hy:

Sài Gòn ngày cúp điện.
Đám con nít trong nhà lôi bộ cờ tỷ phú đóng bụi ra ngồi chơi, đổ xí ngầu leng keng, hỏi nhau, “Ê, đường Nguyễn Huệ mắc nhứt Sài Gòn hả mậy!?”, lát cãi nhau ỏm tỏi.
Sài Gòn ngày cúp điện.
Đám trẻ trong xóm ào ra sân, bu quanh bà…

Free JavaScript from
Rainbow Arch