Be Trang Tron

chudung:

Xa lắm…

chudung:

Xa lắm…

d-ais-ie:

I LOVE THIS SO MUCH

d-ais-ie:

I LOVE THIS SO MUCH

(Source: random-impressions)

Có dám lãng mạn hay không, có đủ dũng cảm hay không, tôi thấy tôi chẳng bằng người đàn bà của tôi, tức vợ tôi.

Mà tôi cũng chẳng bằng mẹ tôi, người đã đi rất nhiều nơi rất nhiều nước, thường là rất hay nghĩ ngợi lo toan, mà vẫn thoải mái kê gối ngủ ở sân ga hàng không lạ hoắc bên Tàu Khựa, trong khi tôi thì ngồi đó không ngủ được vì lo lắng đủ điều.

Lúc này tôi chợt nghĩ, thực ra bọn đàn ông là bọn hay sợ hãi, sợ quá nhiều thứ. Bởi vì chúng sợ những thằng đàn ông khác.

Người đàn bà khi yêu là họ không sợ gì nữa cả.

teq (via butchigo)

ninayoosu:

yoochunsnoona:

Flawless; and is that a nipple I see?

Wow~^^

ninayoosu:

yoochunsnoona:

Flawless; and is that a nipple I see?

Wow~^^

(Source: cassiopeia-day)

japanlove:

untitled by 今 ゆっくりと 歩いていこう on Flickr.

japanlove:

untitled by 今 ゆっくりと 歩いていこう on Flickr.

soulist-aurora:

Life is Beautiful by Hajin Bae

soulist-aurora:

Life is Beautiful by Hajin Bae
Đột nhiên hôm nay nhớ Vạt tép nhà mình vô cùng. Thực ra Vạt tép vốn không có tên, ở nhà cứ gọi đại “Meo meo, Miu miu, Mèo…”. Nhưng mà hồi bé đi hai chân trước cứ vòng vòng vào trong, mẹ bảo nhìn giống người ta đang Vạt tép nên gọi thế. Sau lớn rồi chân đi thẳng được thì mẹ đổi tên cho thành Đốm. Nhưng mình vẫn nhớ cái thời Vạt tép còn bé hơn.

Nhớ cái hôm đầu tiên Vạt tép về nhà, bé tí teo bằng cái bàn tay. Mình bế đầu tiên, cho nằm lên chân mà cứ cấu chặt vào váy mình run rẩy vì sợ ngã. Từ lúc ấy mình bắt đầu thấy yêu cái con vật bé nhỏ này ngay rồi. Tiếc là mình đi xa nhiều năm quá, mỗi lần về Vạt tép hình như chẳng nhớ ra mình là ai.

Mình có thứ tình cảm đặc biệt với loài mèo. Không phải tình yêu thương cưng nựng người ta thường có với loài vật đâu. Mà là một niềm yêu có pha chút ngưỡng vọng. Bởi cái nét khoan thai, ung dung, cao ngạo của loài mèo. Bởi cái vẻ lạnh lùng, bí ẩn chúng đem lại. Ấy thế mà cứ mỗi khi nằm ngoan trong lòng, chúng lại trở thành cục bông hiền khô, mềm mại chờ những yêu thương người vuốt ve ấm áp. 

Cứ mỗi đợt trống vắng, là lại thèm có một em mèo ở gần bên. Nằm rất yên gừ gừ những cơn run nhỏ. Tưởng em chẳng quan tâm mình đâu, nhưng hoá ra tai vẫn dỏng nghe từng cử động mình sụt sùi hay sột soạt. Thế rồi, mình và em đều lặng im chìm vào giấc ngủ vùi. Quên hết cả ngoài trời mưa lâm thâm và trời dần sụp tối.

2013.05.19 - Trăng Tròn.

Đột nhiên hôm nay nhớ Vạt tép nhà mình vô cùng. Thực ra Vạt tép vốn không có tên, ở nhà cứ gọi đại “Meo meo, Miu miu, Mèo…”. Nhưng mà hồi bé đi hai chân trước cứ vòng vòng vào trong, mẹ bảo nhìn giống người ta đang Vạt tép nên gọi thế. Sau lớn rồi chân đi thẳng được thì mẹ đổi tên cho thành Đốm. Nhưng mình vẫn nhớ cái thời Vạt tép còn bé hơn.

Nhớ cái hôm đầu tiên Vạt tép về nhà, bé tí teo bằng cái bàn tay. Mình bế đầu tiên, cho nằm lên chân mà cứ cấu chặt vào váy mình run rẩy vì sợ ngã. Từ lúc ấy mình bắt đầu thấy yêu cái con vật bé nhỏ này ngay rồi. Tiếc là mình đi xa nhiều năm quá, mỗi lần về Vạt tép hình như chẳng nhớ ra mình là ai.

Mình có thứ tình cảm đặc biệt với loài mèo. Không phải tình yêu thương cưng nựng người ta thường có với loài vật đâu. Mà là một niềm yêu có pha chút ngưỡng vọng. Bởi cái nét khoan thai, ung dung, cao ngạo của loài mèo. Bởi cái vẻ lạnh lùng, bí ẩn chúng đem lại. Ấy thế mà cứ mỗi khi nằm ngoan trong lòng, chúng lại trở thành cục bông hiền khô, mềm mại chờ những yêu thương người vuốt ve ấm áp.

Cứ mỗi đợt trống vắng, là lại thèm có một em mèo ở gần bên. Nằm rất yên gừ gừ những cơn run nhỏ. Tưởng em chẳng quan tâm mình đâu, nhưng hoá ra tai vẫn dỏng nghe từng cử động mình sụt sùi hay sột soạt. Thế rồi, mình và em đều lặng im chìm vào giấc ngủ vùi. Quên hết cả ngoài trời mưa lâm thâm và trời dần sụp tối.

2013.05.19 - Trăng Tròn.

ninayoosu:

xiachunjae:

Park Yoochun hairstyle

Wow~i love his long hair♥♥

Free JavaScript from
Rainbow Arch