Be Trang Tron

Thứ 7 trong năm

Một ngày thứ 7 trong năm trôi qua mà như cả một tháng toàn thứ 7 lũ lượt xếp hàng rồi chậm chạp nhúc nhích nhúc nhích.

Spectacle (siêu) muộn đón Trung thu của Tre Xanh. Trẻ con mang dòng máu Việt Nam sống bên Tây 100% đều chẳng biết Trung Thu là gì. Chúng chẳng bao giờ chờ ngóng bánh nướng bánh dẻo, phá cỗ, đến rước đèn chẳng qua cũng là một tiết mục của buổi diễn. Đối với chúng, mỗi đợt Trung Thu, Tết, chỉ là những buổi diễn đầy đam mê, phần lớn là nhí nhố, nhưng đầy nhiệt huyết. Chúng không biết với những bậc ông bà, bố mẹ, anh chị từng sống ở Việt Nam, những dịp như thế, xem từng tiết mục chúng diễn, là cả một khoảng trời kí ức trong veo lại ùa về. Nhìn chúng xúng xính trong những bộ áo dài truyền thống, tóc tết hai bên hoặc búi cao, ai cũng yêu, cũng xuýt xoa. Những bài hát tiếng Việt nhiều khi phát âm từ không sõi, và có khi chúng cũng chẳng hiểu, qua giọng ca lơ lớ của chúng đáng yêu gấp bội phần :
“Bé nào mà thích hay cười
Cứ hỏi ông trời
Cho mượn cái thang”.

Bảo hôm qua đi chụp ảnh cưới từ sáng đến tận tối muộn. Hoa cài đầu và hoa cưới đều tự làm. Đẹp tuyệt ! Áo cô dâu đuôi cá và áo chú rể quân phục của Polytechnique nên hẳn là đi đâu ai cũng xin chụp cùng rồi ! Cô dâu xinh đẹp của mình nhìn xinh đẹp và hạnh phúc rạng ngời !

Buổi tối cùng anh ngồi ăn ngoài quảng trường kế rạp coi phim. Lũ trẻ con đá bóng nhốn nháo như cảnh tượng ở tượng đài Lê-nin hay gần khách sạn Daewoo vậy. Boxtrolls không phải là bộ phim quá xuất sắc. Nhưng cũng không tệ chút nào ! Một xã hội tưởng tượng đầy rẫy những xấu xa nhưng con người vẫn không ngừng cố gắng thay đổi nó. Câu thoại hay nhất đối với mình là lời của Eggs lúc gần cuối phim : “You know, cheeses, boxes, hát do not make you. You make you !”. The evil man mặt mũi sưng phồng vì dị ứng vẫn cố nhét miếng phô mai vào miệng, nước mắt lăn dài và rồi nổ tung ! Con người có khi cả đời chạy theo một thứ đến mù quáng chỉ vì nó là thứ được xã hội tôn sùng. Đó là nhân vật mình thương nhiều nhất. Hắn đã nỗ lực rất nhiều, rất rất nhiều trong đau đớn mà vẫn tự nói : “Ta không sao”.

Cuối ngày. 11h đêm ra khỏi rạp. Trên đường về thì phát hiện ra chiếc khăn lụa mua ở Thượng Hải đã biến đâu mất ! Vội vàng quay lại rạp chiếu thì tìm không thấy. Chán nản bỏ ra khỏi chiếc hộp đen nhỏ tí. Anh còn ở lại nói với những người ngồi ở hàng ghế đó : “Xin lỗi nha, bạn gái tôi đánh rơi khăn quàng mà cổ rất quý…”. Họ nghe vậy đều mở điện thoại soi đèn ì xèo cho anh chạy vô tìm.

Nhưng vẫn không thấy. Thôi thì. Hợp tan là quy luật của tự nhiên. Những thứ gắn bó rất nhiều năm. Cũng không có nghĩa chúng sẽ ở bên ta cả đời.

2014.10.19 - Trăng Tròn.

(Source: worshipgifs)

Tumblr yêu

Những lúc mệt hoặc lười, hoặc chán nản mà vẫn muốn nói lên với thế giới điều gì đó, chỉ để họ biết : “Ê này, tôi vẫn ở đây !”, mới thấy Tumblr là một mạng xã hội tuyệt vời ! Nếu không muốn dùng lời của mình, thì reblog.

Để nói, mà không cần phải nói. Còn Tumblr thì chắc hãnh diện lắm vì đặc thù của mình, mà bạn FB còn lâu mới xách dép cho được, Tumblr nhỉ ?

zombieirish:

retailavenger85:

tekillashooter:

blasianxbri:

dude-its-faris-ridhwan:

what the fuck

LMFAOOOO.

Always reblog lol

Have you guys never seen the original Starbucks logo? It’s still up at the first store in the Pike Place (which isn’t actually the first store, but shhhh)

image

YEP, THERE YOU HAVE IT

Lol this is unbelievableeeeee !!! Mdr

(Source: fireball-mudflap)

Hộp đựng bộ Harry Potter mình thấy ở Fnac ! Đẹp ghê ! ~

잠 못드는 밤 (Feat. 펀치) - Crush | 22 plays

But I don’t wanna cry.

Mysterious land

Mysterious land

(Source: staypozitive)

'Kỉ niệm 19 tháng tình yêu (muộn một ngày).

Không rõ tại sao nhưng mình không ưa số lẻ. Trừ số 5, số 9 tạm chấp nhận còn những số lẻ khác mình luôn (tìm cách) trốn tránh. Thế mà hình như mình toàn viết vào đúng những dịp kỉ niệm theo tháng lẻ. Lần trước là 17. Lần 18 hai đứa đi ăn buffet phè phỡn nên thức ăn đè bẹp chữ nghĩa rồi. Và đến giờ là lần thứ 19.

Kỉ niệm lần này cả hai đứa đều quên khuấy ! Mình mới bắt đầu đi làm được 1 tuần ở công ty mới. Bận lu bu. Anh cũng bận rộn với mấy môn bê-tông cốt thép khó nhằn. Thế là 14 khe khẽ lỉnh mất lúc nào không hay. Hôm nay trên tàu về nhà thì chợt nhớ ra. Vỗ trán kêu : “Trời ơi ! Làm sao có thể quên được !”. Rồi nhân tiện rẽ vào cửa hàng chocolat ngay trong gare ngó nghiêng. Anh thích ăn các loại chocolat có nhân hạt. Mình muốn mua đủ loại mixed nhưng họ chỉ bán những gói có sẵn. Chocolat de Neuville mới thay kiểu trang trí. Cũng không tệ. Nhìn khác hẳn Jeff de Bruges rồi. Lúc mình đang lang thang ngó hết bên này đến bên khác, cậu bán hàng hỏi : “Madame ơi, có muốn ăn thử vài vị chocolat lấy ý tưởng không ạ ?”. Mình đồng ý liền. Chocolat noir loại praliné của họ cũng không tệ. Mình khá ưng ý. Vì thấy có loại đang giảm giá nên mình đồng ý chọn (mua 2 tặng 1). Rồi mình muốn ăn thử loại hạnh nhân bọc cacao. Chàng trai lục tìm rồi áy náy : “Không có loại đó để thử ạ!”. Mình cười xua tay : “Vậy thôi không sao đâu” thì cậu chàng nhanh nhẹn lấy một gói đóng sẵn mở ra bảo : “Thôi lấy luôn gói này thử đi” làm mình bất ngờ quá ! Mình ăn thử, khen ngon và bảo vậy lấy thêm cái này nữa. Cậu ta mới nhỏ nhẹ : “Vậy lấy luôn túi này hay lấy túi mới ạ ?”. Mình nhăn nhở : “Lấy túi mới để tui được ăn nhiều có phiền không ?”. Anh bán hàng cười tươi : “Không có gì, phiền gì đâu chứ !”. Trong lúc cậu gói quà thì có mời thêm mình vài miếng chocolat bọc kẹo dẻo hương dâu nữa. Và mình có nhắn nhủ ngày tới sẽ qua mua thử macarons của tiệm vì ngày nào mình chẳng đi qua gare. Cậu ta mừng rỡ : “Madame dễ thương quá đi ! Khi nào qua đây thích ăn một miếng chocolat nhớ nói tui tui lấy cho nha !”. Những người bán hàng Pháp rất thật lòng. Nếu họ đã mời bạn một lời mời chính thức như vậy, tức là thực sự muốn kết thân với bạn chứ không hề mang tính xã giao, lấy lệ như ở châu Á. Những lời mời giữa bạn bè, đồng nghiệp cũng vậy. Chúng chứng tỏ một bước tiến mới trong mối quan hệ, vượt ra khỏi sự xã giao thông thường vì công việc, học tập. 

Thế nên về nhà bạn Gấu Bông mập rất bất ngờ về món quà ! Lúng búng : “Ừ, hôm qua anh cũng quên mất ! Anh xin lỗi Meo !”. Rồi hai đứa ôm nhau 5 phút (như thường ngày vẫn làm) thủ thỉ : “19 tháng bên nhau rồi nhỉ”. Lúc mình về tới nhà đã 8 rưỡi tối. Bạn Gấu Bông mập đã nấu xong cơm canh. Đã ngâm đỗ đen để nấu chè. Vậy là bữa kỉ niệm muộn quá hoành tráng rồi ! 

19 tháng bên nhau rồi đấy ! Không phải là điều gì to tát nhưng bọn mình luôn trân trọng những phút giây đã và đang trải qua. Những buổi tối ăn cơm xem “Big Bang Theory” cười lăn lộn và ôm nhau chơi Zoombies 2 hú hí. Tình yêu cũng vậy thôi. Chỉ đơn giản như hơi thở hằng ngày. Phải không bạn Gấu Bông mập của Meo ?

2014.10.15 - un jour apres l’anniversaire de nos 19 mois d’amour - Trăng Tròn.

'Kỉ niệm 19 tháng tình yêu (muộn một ngày).

Không rõ tại sao nhưng mình không ưa số lẻ. Trừ số 5, số 9 tạm chấp nhận còn những số lẻ khác mình luôn (tìm cách) trốn tránh. Thế mà hình như mình toàn viết vào đúng những dịp kỉ niệm theo tháng lẻ. Lần trước là 17. Lần 18 hai đứa đi ăn buffet phè phỡn nên thức ăn đè bẹp chữ nghĩa rồi. Và đến giờ là lần thứ 19.

Kỉ niệm lần này cả hai đứa đều quên khuấy ! Mình mới bắt đầu đi làm được 1 tuần ở công ty mới. Bận lu bu. Anh cũng bận rộn với mấy môn bê-tông cốt thép khó nhằn. Thế là 14 khe khẽ lỉnh mất lúc nào không hay. Hôm nay trên tàu về nhà thì chợt nhớ ra. Vỗ trán kêu : “Trời ơi ! Làm sao có thể quên được !”. Rồi nhân tiện rẽ vào cửa hàng chocolat ngay trong gare ngó nghiêng. Anh thích ăn các loại chocolat có nhân hạt. Mình muốn mua đủ loại mixed nhưng họ chỉ bán những gói có sẵn. Chocolat de Neuville mới thay kiểu trang trí. Cũng không tệ. Nhìn khác hẳn Jeff de Bruges rồi. Lúc mình đang lang thang ngó hết bên này đến bên khác, cậu bán hàng hỏi : “Madame ơi, có muốn ăn thử vài vị chocolat lấy ý tưởng không ạ ?”. Mình đồng ý liền. Chocolat noir loại praliné của họ cũng không tệ. Mình khá ưng ý. Vì thấy có loại đang giảm giá nên mình đồng ý chọn (mua 2 tặng 1). Rồi mình muốn ăn thử loại hạnh nhân bọc cacao. Chàng trai lục tìm rồi áy náy : “Không có loại đó để thử ạ!”. Mình cười xua tay : “Vậy thôi không sao đâu” thì cậu chàng nhanh nhẹn lấy một gói đóng sẵn mở ra bảo : “Thôi lấy luôn gói này thử đi” làm mình bất ngờ quá ! Mình ăn thử, khen ngon và bảo vậy lấy thêm cái này nữa. Cậu ta mới nhỏ nhẹ : “Vậy lấy luôn túi này hay lấy túi mới ạ ?”. Mình nhăn nhở : “Lấy túi mới để tui được ăn nhiều có phiền không ?”. Anh bán hàng cười tươi : “Không có gì, phiền gì đâu chứ !”. Trong lúc cậu gói quà thì có mời thêm mình vài miếng chocolat bọc kẹo dẻo hương dâu nữa. Và mình có nhắn nhủ ngày tới sẽ qua mua thử macarons của tiệm vì ngày nào mình chẳng đi qua gare. Cậu ta mừng rỡ : “Madame dễ thương quá đi ! Khi nào qua đây thích ăn một miếng chocolat nhớ nói tui tui lấy cho nha !”. Những người bán hàng Pháp rất thật lòng. Nếu họ đã mời bạn một lời mời chính thức như vậy, tức là thực sự muốn kết thân với bạn chứ không hề mang tính xã giao, lấy lệ như ở châu Á. Những lời mời giữa bạn bè, đồng nghiệp cũng vậy. Chúng chứng tỏ một bước tiến mới trong mối quan hệ, vượt ra khỏi sự xã giao thông thường vì công việc, học tập.

Thế nên về nhà bạn Gấu Bông mập rất bất ngờ về món quà ! Lúng búng : “Ừ, hôm qua anh cũng quên mất ! Anh xin lỗi Meo !”. Rồi hai đứa ôm nhau 5 phút (như thường ngày vẫn làm) thủ thỉ : “19 tháng bên nhau rồi nhỉ”. Lúc mình về tới nhà đã 8 rưỡi tối. Bạn Gấu Bông mập đã nấu xong cơm canh. Đã ngâm đỗ đen để nấu chè. Vậy là bữa kỉ niệm muộn quá hoành tráng rồi !

19 tháng bên nhau rồi đấy ! Không phải là điều gì to tát nhưng bọn mình luôn trân trọng những phút giây đã và đang trải qua. Những buổi tối ăn cơm xem “Big Bang Theory” cười lăn lộn và ôm nhau chơi Zoombies 2 hú hí. Tình yêu cũng vậy thôi. Chỉ đơn giản như hơi thở hằng ngày. Phải không bạn Gấu Bông mập của Meo ?

2014.10.15 - un jour apres l’anniversaire de nos 19 mois d’amour - Trăng Tròn.

Những câu chuyện sinh đôi

Mình rất thích các cặp sinh đôi (hoặc sinh multiple, sao cũng được) cùng trứng, cả hai nhìn giống hệt nhau ! Từ xưa đã thế rồi.

Hồi cấp 1 sắp rời trường thì quen hai cô bé sinh đôi học lớp 2. Hai đứa xinh xắn, trắng nõn và cắt tóc ngắn ngang vai trông rất yêu. Thực ra là mình quen cô bé chị trước. Rồi mấy hôm sau ngồi xe mẹ giả vờ lái èn èn thì thấy cô bé “quen” chạy tung tăng qua rồi nhìn mình chằm chằm. Mình hỏi : “Không chào chị hả ?” thì nó ngơ ngác : “Ơ, chị là ai ?”. Hai chị em mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau thì một cô giống y đúc cô kia chạy ra bá vai bá cổ : “Hí hí, em gái em đấy”. Dễ thương quá chừng. Từ đó mình vẫn luôn có cảm tình với những cặp sinh đôi giống nhau như hai giọt nước ngay từ lần gặp đầu. Có thời rụng lông mi còn ngồi ước sau này sẽ sinh đôi một trai một gái nữa chứ :)). (Rảnh dễ sợ !).

Buồn cười nhất là hồi đi học thêm Toán Pháp (vâng, chính xác là học Toán bằng tiếng Pháp, môn ác mộng một thời vì giờ kiểm tra một tiết nào xong cũng bật khóc tức tưởi vì không bao giờ kịp làm hết bài). Hồi đó cô giáo dạy tên Nguyệt. Cô nổi tiếng hắc xì dầu. Nghiêm, và đâu ra đấy. Mình rất sợ nhưng lại thích học những thầy cô như vậy. Ngày 20/11 đứa nào lên tặng hoa thì cô nhận, chứ cứ đưa thiếp, hay phong bì là cô bảo cầm về nhà, cô không lấy. Hồi lớp 9, học thêm cô mỗi ngày chủ nhật. Một ngày nọ hớn hở tới lớp như mọi ngày. Đến nhà cô gõ cửa cộc cộc thì thấy cô… Nguyệt thò đầu ra khỏi cửa bảo : “À, học sinh cô Nguyệt hả ? Thôi về đi nhé, hôm nay cô Nguyệt có việc đột xuất, không kịp báo với các em”. Rồi cô đóng cửa lại. Vẫn chưa hiểu đang xảy ra chuyện gì ??! Tưởng cô đùa. Mình lại gõ cửa cười hì hì : “Thôi, con không đùa với cô nữa đâu. Cô cho con vào nhà đi”. Cô Nguyệt vẫn kiên quyết : “Ơ hay, hôm nay không có lớp thật mà. Em đi về nhà đi !”. Vốn chăm sẵn tính trời, mình cũng kiên quyết : “Thế cô cho con vào nhà ngồi đợi cô Nguyệt về cô dạy con học” (vẫn đinh ninh cô đang đùa). Nhưng cuối cùng vẫn bị đóng cửa đuổi về. Nhân lúc đang ngơ ngác thì An tới, bảo sao đến mà không gõ cửa ? Mình kéo An ra cầu thang : “Cô Nguyệt lạ lắm mày ạ ! Nhất định không cho tao vào nhà, bảo hôm nay không dạy !”. An không tin, chạy ra gõ cửa và kết quả cũng ngáo ngơ chạy ra gật gật đầu : “Công nhận cô lạ thật, cũng không cho tao vào !”. Thế là hai đứa ngồi cầu thang khu tập thể nhà cô hơn nửa tiếng, đoán già đoán non : “Hay cô bị tai nạn mất trí nhớ ? Hay cô có chị em sinh đôi ? Hay cô bị biến thành người khác ? V.v…”. Trẻ con ngô nghê, trí tưởng tượng càng phong phú. Sau cùng hai đứa lang thang ở khu nhà cô hơn tiếng nữa quyết “tìm cho rõ ngọn ngành”. Cuối cùng thì nhân cơ sự “làm bát cháo sườn quẩy để có cơ hội lân la hỏi chuyện”, cuối cùng bác bán cháo ôi dào : “À cô Nguyệt giáo viên ấy hả ? Ừ, có chị em sinh đôi mà, tên là Nga. Hai chị em cùng là giáo viên đấy”. Lúc này hai đứa mới thở phào nhẹ nhõm : “Ra là cô không làm sao cả ! Cô vẫn không bị mất trí nhớ”. Lúc lóc cóc đạp xe về vẫn xôn xao hậm hực : “Eo ơi giọng cô Nga giống hệt cô Nguyệt í !” ; “Ừ í, mà cô ác í, chẳng bảo mình cô không phải là cô Nguyệt”.

Bẵng đi một thời gian hai đứa quên không buôn dưa chuyện này với mấy bạn cùng lớp. Một ngày đẹp trời Thị Nga đi học (thêm) muộn hết ghế, cô Nguyệt bảo : “Vào buồng trong nhà cô lấy thêm cái ghế nữa ra đây”. Lúc nó lật đật chạy vào thì chỉ vài giây sau cả lũ nghe một tiếng la thất thanh. Thị Nga chạy ra hớt hải : “Cô Nguyệt… Cô Nguyệt… Cô ơi sao lại có một cô Nguyệt khác cũng đang ngồi trong phòng ?”. Cả lũ không ai hiểu gì thì mình với An cười phá lên : “Ha ha, em sinh đôi của cô !”. Ngày hôm đó mình hoàn toàn phải công nhận, hai chị em nhà cô giống y hệt nhau. Từ giọng nói, dáng hình đến tận tính cách ! Lớp đang học thì nghe tiếng chuông cửa. Một anh sinh viên bê hộp quà to bự, phong bì dày cộp vào nhà. Bị cô Nga quăng quà ra khỏi cửa, đuổi về. Anh còn quỳ sụp xuống đất trước ánh nhìn của cả lũ con nít : “Cô ơi em xin cô ! Cô cho em thi lại ! Chỉ một lần này thôi !”. Cô Nga đứng nghiêm trang dõng dạc : “Tôi đã cho anh bao nhiêu cơ hội gỡ điểm rồi. Anh coi thường và cũng không thèm cố gắng. Đấy là bài học cho anh. Đi về ngay ! Thi lại vào năm sau !”. Cả lũ con gái nhìn chàng thanh niên khóc sướt mướt xin lỗi cô, rồi đóng cửa ôm quà cáp phong bì ra về. Cô Nga lẳng lặng quay vào phòng đọc sách.

Và cặp sinh đôi cuối cùng mình biết là cặp chị em học cùng hồi lớp 9 và cùng trường cấp 3. Đến tận bây giờ vẫn nhớ mùi nước hoa đặc trưng hai đứa dùng hồi đó (chắc bây giờ thì không). Ngày đó thoạt nhìn hai chị em rất giống. Nhưng càng chơi và quen biết một thời gian, càng thấy khác. Đến nỗi gặp sẽ biết ngay là chị hay em. Chúng nó bảo không thích làm chị em sinh đôi thế này, suốt ngày bị lôi ra so sánh, mệt mỏi. Nhưng mình thấy hai đứa vẫn luôn thân thiết gắn bó chưa bao giờ rời xa nhau nửa bước. Ngày hôm qua cô em lấy chồng. Bạn bè thi nhau lên FB chúc tụng. Còn cô chị thì nhảy vào tường post : “Đề nghị Vịt không lấy bất cứ đồ gì của Ngan về tổ ấm riêng nữa ! Giờ đến cái áo cũng không còn để mặc rồi !”. Làm mình vừa cười vừa tiêng tiếc. Chắc hai đứa gắn bó và dùng chung nhiều thứ vật dụng ở nhà lắm. Một đứa ra đi, đứa còn lại buồn biết bao nhiêu. Không rõ Ngan có buồn lắm không. Chỉ thấy cô nàng lên FB chia sẻ : “- Cô dâu xinh quá, cho bác bắt tay cái nào ! / - Dạ, cháu cám ơn bác, nhưng cháu là chị của cô dâu ạ !” =)).

Mình vẫn luôn nghĩ những cặp sinh đôi luôn có một sự đồng cảm khác biệt. Như một lần trên tàu điện ngầm nhìn hai chị em sinh đôi nọ làm tóc tai trang điểm quần áo khác hặn nhau, nhưng ngồi cạnh nhau mỗi người một bên tai nghe nghe nhạc, rồi nắm tay nhau nhè nhẹ. Làm mình liên tưởng đến những bộ phim về sinh đôi ngày xưa mình xem như “Cô nàng ngổ ngáo” hay “Chiến thần”.

Bây giờ không còn mong sinh đôi tha thiết nữa. Nhưng vẫn có đôi lần tưởng tượng hai đứa bé dắt tay mình mà giống hệt như nhau không biết người làm mẹ này có nhận ra đứa nào vào đứa nào hay không ?

- Trăng Tròn.

Free JavaScript from
Rainbow Arch